Việc tham dự các sự kiện như buổi hòa nhạc hay lễ hội, hay thậm chí chỉ đơn giản là đi siêu thị, cũng là một thử thách đối với những người tự kỷ có vấn đề về quá mẫn cảm giác. Tuy nhiên, đối với gia đình của những người tự kỷ có nhu cầu cảm giác đa dạng như chúng tôi, điều này có thể trở nên vô cùng khó khăn. Có thể xảy ra tình huống các nhu cầu cảm giác mâu thuẫn với nhau, chẳng hạn như một thành viên trong gia đình cần môi trường yên tĩnh và bình lặng, trong khi một thành viên khác lại cần vận động hoặc những kích thích ồn ào để vượt qua tình huống đó.
Ngoài những xung đột về nhu cầu cảm xúc, trẻ em còn có những mong muốn riêng và thường rất bướng bỉnh về điều đó. Thêm vào đó, có những bậc cha mẹ mắc các khuyết tật khiến việc ra ngoài đã khó khăn ngay cả khi không có con đi cùng. Hãy thử tưởng tượng áp lực mà các gia đình có thành viên đa dạng về thần kinh phải đối mặt khi cùng nhau ra ngoài! Điều đó không hề dễ dàng và chắc chắn cần có sự lên kế hoạch kỹ lưỡng. Tôi ở đây để chứng minh rằng điều đó hoàn toàn khả thi. Chỉ cần sự chuẩn bị và luyện tập là đủ. Dưới đây là những lời khuyên hữu ích nhất của tôi dành cho các gia đình có thành viên tự kỷ khi lên kế hoạch cho chuyến đi.
Bước đầu tiên quan trọng để có một chuyến đi thành công: Chuẩn bị
Yếu tố quan trọng nhất để chuyến đi chơi thành công chính là khâu chuẩn bị. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống có thể xảy ra. Chúng ta cần chuẩn bị các dụng cụ, đồ chơi giải trí, đồ ăn nhẹ, đồ uống và các thiết bị công nghệ. Ví dụ, khi các con tôi còn nhỏ, tôi luôn đảm bảo đã tải sẵn nhiều phim, trò chơi và chương trình truyền hình vào thiết bị của chúng để đề phòng trường hợp không có Wi-Fi. Thiết bị của các con luôn được sạc đầy, và tôi cũng chuẩn bị sẵn cáp sạc cùng pin dự phòng để sạc bổ sung.
Khi ra ngoài, tôi luôn mang theo kính có độ. Vì tròng kính có màu nhạt nên có thể giúp bảo vệ mắt khỏi ánh sáng, tránh bị mỏi mắt ngay cả khi ở trong nhà. Ngoài ra, tôi còn có một chiếc tai nghe Bluetooth chống ồn cỡ lớn. Những chiếc tai nghe này rất hữu ích vì chúng có thể chặn tiếng ồn ngay cả khi không phát nhạc. Tuy nhiên, nếu như vậy vẫn chưa đủ, tôi có thể nghe nhạc để xoa dịu những tác động gây khó chịu.
Ngoài ra, tôi luôn mang theo bình nước có thể nạp lại hoặc một chai nhựa dùng một lần. Dù trong hoàn cảnh nào, tôi cũng luôn có nước bên mình. Tôi còn có một chiếc bình tái sử dụng giúp giữ ấm cà phê, nên không phải lo lắng về việc cốc cà phê bị đổ. Chính những việc nhỏ nhặt mà ta có thể dành thời gian làm mới là điều khiến mỗi lần ra ngoài trở nên tuyệt vời hơn.
Ngoài ra, chúng tôi cũng đã chuẩn bị bản đồ, ảnh và video về địa điểm sẽ đến, và cả nhóm sẽ cùng xem xét trước. Tôi hy vọng rằng trước khi mọi thứ bắt đầu, mọi người đều đã nghỉ ngơi đầy đủ và ăn uống no nê. Tôi nói “hy vọng” là vì trong gia đình có con đang trong giai đoạn phát triển thần kinh như gia đình tôi, giấc ngủ là thứ vô cùng quý giá. Dù sao đi nữa, tôi vẫn khuyến khích các con ngủ trên xe hoặc trên các phương tiện giao thông khác trong suốt quãng đường đi. Nếu không phải tự lái xe, bản thân tôi cũng cố gắng chợp mắt một giấc dài vào buổi trưa.
Các vật dụng kích thích, đồ chơi chống lo âu và thiết bị hỗ trợ giác quan
Một trong những điều tôi đã học được về bản thân là cơ thể tôi cần phải vận động nhiều và luôn cảm thấy bồn chồn. Chính vì vậy, tôi rất thích các loại đồ chơi và dụng cụ kích thích. Tôi có đến hàng chục món. Chúng chỉ dành riêng cho tôi, không phải cho các con. Tôi thường mang theo hai hoặc ba món yêu thích nhất, bỏ vào ví và mang theo bên mình. Mỗi đứa trẻ đều có đồ chơi riêng của mình, và chúng tôi không chia sẻ với nhau.
Thông thường, con út thích thể thao nên luôn có một quả bóng nào đó bên mình. Hai đứa con lớn hơn và con giữa thì thường xem những thứ mình thích trên điện thoại di động hoặc máy tính bảng. Hồi các con còn nhỏ, tôi thường chuẩn bị cho các con những dụng cụ viết, khối Rubik để rèn luyện sự khéo léo của đôi tay, hoặc máy tính bảng đã được tải sẵn các ứng dụng.
Hồi các con tôi còn nhỏ, chúng tôi có một chiếc tai nghe cách âm cỡ lớn. Tuy nhiên, giờ các con đã bước vào tuổi teen, nên chúng tôi cũng có thêm tai nghe nhét tai và tai nghe chống ồn để nghe nhạc và xem video.
Tôi luôn chuẩn bị nước uống và đồ ăn nhẹ cho các con, bỏ vào chiếc ba lô lớn mà tôi thường gọi là “ví tiền” của mình. Nhờ có chiếc ba lô lớn này, tôi có thể mang theo tất cả những thứ các con không cần nữa hoặc những thứ mà cuối cùng các con có thể sẽ muốn, nhờ đó tôi luôn rảnh cả hai tay để bế các con trong trường hợp chúng chạy đi đâu đó. Ngoài ra, tôi cũng luôn để sẵn nút bịt tai và kính râm trong ba lô.

Thảo luận trước về điểm đến
- Khi bạn chọn một tùy chọn, trang sẽ được làm mới.
- Sẽ mở trong cửa sổ mới.